Một thời máu lửa trên quê hương ĐỨC PHỔ

Một thời máu lửa trên quê hương ĐỨC PHỔ

ĐÊM GIAO THỪA NĂM ẤY

Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa
Hẹn ngày vui tết đến giao thừa
Em đứng chờ ai trước song thưa
Xuân đi qua đầu ngõ
Hỏi nhau rằng xuân đã về chưa …

Lời của 1 bài hát từ một nhà hàng xóm vang lên trong những ngày cuối năm này làm cho lòng tôi bồi hồi nhớ lại cái ngày tết kinh hoàng năm ấy.

Năm 1967, một năm đầy máu và nước mắt cũng sắp hết. Những cơn mưa dai dẳng của mùa đông cũng qua rồi . Bầu trời nắng ấm những ngày cuối năm như hứa hẹn một năm mới tươi vui hơn. Dù trong khói lửa mịt mù nhưng ai cũng chuẩn bị lo cho gia đình mình một ít thực phẩm để đón xuân.
Nhà nào cũng trồng bông , độc nhất một loại bông Vạn thọ , và chỉ trồng bông vào dịp tết chứ ngày thường thì chẳng bao giờ có. Còn bánh ngọt thì nhà nào cũng chỉ làm 3 loại bánh như nhau là bánh thuẫn, bánh nổ và bánh khô ( bánh in )

Những đứa trẻ như tôi thì những ngày tết là vui nhất . chẳng có tiền lì xì như bây giờ, mà thường được mẹ cho những đồng bạc cắc mệnh giá 1 đ để mua dây thun về hốt chẳn lẽ. Ngô Đình Diệm đã bị lật đổ từ lâu nhưng vẫn dùng tờ bạc cắc có hình của ổng và bên kia là hình bông lúa. Hoặc thích nhất là được mẹ dẫn đi chợ tết, được mẹ mua cho bộ đồ hoặc đôi dép mới, hoặc cái trống bủm có 2 dây chỉ 2 bên . mỗi đầu dây có 2 viên đất sét , lắc qua lắc lại kêu “ bum , bum “ chỉ một lát là 2 cục đất vỡ tan.

Chiều 30 tết . Chị tôi lo quét sân dọn dẹp , anh tôi thì đang bứng cây bông vạn thọ vào cái giỏ mồm bò bằng tre để chuẩn bị đem vào trong nhà đặt gần bàn thờ, mẹ tôi thì đang đỗ bánh thuẫn thì hai cán bộ thôn là ông Th. Và ông T. đi vào hỏi tìm mẹ tôi.

Mẹ tôi dừng tay, mời hai người vào nhà. Ông Th. nói :
– Tối nay chị đi dự mítinh và lên phát động mọi người đi biểu tình ở Trà Câu .
– Tôi sợ lắm , lần trước khiêng bà Nhan đi đấu tranh , chúng đòi bắn, hoảng hồn chạy không kịp rồi , may mà chúng chỉ bắn chỉ thiên.Và một lần cầm đơn đi vào huyện đấu tranh , bị chúng tra điện tôi hoảng quá rồi. Tôi không đi đâu.
– Ngày mai , đồng bào cả 6 xã đều đi , nhà nào cũng phải có người đi , đông lắm , chúng chẳng dám làm gì mình đâu. Đấu tranh buộc địch phải chấm dứt bắn pháo vào làng, đòi Đế Quốc Mỹ phải rút quân.
– Ảnh đã hy sinh rồi , tôi đi, chúng giết rồi ai nuôi mấy đứa con của tôi. Tôi không đi đâu !
– Chị là gia đình CM , chị không đi đầu thì ai đi ?
– Thì các ông vận động những người khác, người nào chưa đi đấu tranh đấy, chứ tôi thì không dám đi rồi đấy !
– Thôi được rồi ! Tối nay chị cứ xuống dự mítinh rồi hẳng hay.
Nói xong hai người ấy đi đến nhà khác.

Khi vừa sẫm tối thì có hai người du kích mang súng đến nhà gọi mẹ tôi đi. Mẹ dẫn tôi đến chổ mítinh.

Chổ mítinh là một cái sân rộng của nhà ai đó ở xóm dưới. Có rất đông người đã đến đó và có rất nhiều người cầm cờ Mặt trận , Cái bàn được đặt ra giữa sân , cũng có ảnh Cụ Hồ và phía sau là lá cờ Mặt trận dán lên 1 cái nong .
Người cán bộ ở đâu về nói chuyện tình hình giặc Mỹ- Nguỵ bắn phá giết chóc nhiều nơi , rồi ông Th. lên kêu gọi mọi người xuống đường đấu tranh, phân công ai đi đầu , ai cầm biểu ngữ …
Đang cuộc mítinh , mẹ kéo tay tôi đi ra phía sau , đi nhanh đến một cái nhà gần đó gặp một người phụ nữ và kéo luôn xuống hầm nói thì thầm gì đó , một lát sau mẹ lại kéo tiếp tôi chạy sang một căn hầm khác, và cũng vừa ngồi xuống lại kéo chạy qua căn hầm tiếp theo .

– Chạy đi đâu hoài vậy mẹ ?
– Chạy nhanh đi !
Tôi chưa hiểu chuyện gì thì mẹ lại kéo tay tôi chạy ra đồng.
– Đi nhanh con !
– Sao không về nhà mà đi đâu vậy mẹ ?
– Đi về ngoại , không về nhà được đâu . Đi nhanh lên !

Tôi chạy băng băng theo mẹ tôi trong màn đêm của tối giao thừa , sụp lên, sụp xuống mấy lần, theo bờ ruộng thật lâu mới đến nhà ông ngoại tôi ở gần quốc lộ.

Ở nhà ngoại 1 đêm , đến chiều hôm sau ( mồng 1 tết ) mới dám về nhà. Anh chị tôi nói lại đêm ấy mấy ông du kích có đến nhà tìm mẹ tôi . Chẳng ai còn màng đến chuyện ngày tết ,mà lúc này những người đi biểu tình còn sống sót trở về đang kể lại sự việc đẩm máu sáng mồng 1 tết đó.
Từ mờ sáng gần 5000 người của 6 xã cánh bắc huyện Đức Phổ tập trung xuống đường quốc lộ , căng biểu ngữ tiến vào đồn lính nguỵ ở Trà Câu rồi hô vang các khẩu hiệu :

– Yêu cầu Mỹ – Nguỵ không được bắn pháo vào làng !
– Giặc MỸ phải cút khỏi Miền nam !
– Yêu cầu phải chấm dứt chiến tranh , lập lại hoà bình … !

Bọn lính trong đồn lúc đầu chỉ bắn doạ , đoàn người cứ tiến tới . Cuối cùng chúng hạ súng đại liên xuống bắn thẳng vào đoàn biểu tình . Lúc đó mạnh ai nấy chạy , dẫm đạp lên nhau mà chạy. Một số người bị thương bị tên chỉ huy ra bắn bồi cho chết luôn. Sau đó một tốp lính MỸ từ Gò Hội đi ra ngăn cản không cho lính ngụy bắn giết thêm và gọi trực thăng đến.
Anh Tuyết là người bà con với tôi ở trong đội thanh niên cảm tử, bị bắn thủng ruột nằm bất tỉnh , tụi lính tưởng chết rồi nên không bị bắn bồi . Sau đó trực thăng của Mỹ hạ xuống bốc những người bị thương bay ra Chu Lai cứu chữa nên anh đã thoát chết. Bây giờ là thương binh loại 2. Bà Hoành ở xóm của tôi thì bị đạn đại liện bắn toát đầu. Chiều hôm ấy mọi người chạy đến lo đám tang mà chẳng ai nói gì đến chuyện tết nhứt. Làng xóm im lìm một màu tang tóc dìu hiu trong những ngày xuân như thế.

Mở đầu năm 1968 bằng một cuộc biểu tình đẩm máu vào sáng mùng một tết . Nếu như mẹ tôi tham gia và hy sinh thì anh em chúng tôi khi ấy chẳng biết sống ra sao nữa.

Sau đó thì không dám có một cuộc đấu tranh chính trị nào nữa cả, mà là cuộc chiến vũ trang đẫm máu của hai bên mãi đến ngày giang sơn được thống nhất.

Bia tưởng niệm cuộc biểu tình ngày mồng 1 tết Mậu Thân – 1968

Một thời máu lửa trên quê hương ĐỨC PHỔ

Một thời máu lửa trên quê hương ĐỨC PHỔ

Một thời máu lửa trên quê hương ĐỨC PHỔ

Nguồn: FB Thầy Thạch Lam

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Time limit is exhausted. Please reload CAPTCHA.